☺♥☺ kiếp sau anh chờ em ở đâu ☺♥☺

Không gồm nguyên nhân gì do sao lại đam mê câu chuyện này. Chỉ cảm thấy hiểu, phát âm và hiểu ngấu nghiến. Truyện teen. Có người cười cợt. Tôi không nghĩ tất cả gì xứng đáng mỉm cười. Tâm huyết cho dù viết ra một mẫu nhằm độc giả cũng là của họ. Đừng cười cợt khi bao gồm bạn chưa làm được điều này. Nữ đó là một cô bé bị rất nhiều đàn ông ngủ qua, cơ mà tận ở đầu cuối new được trao thân mang đến phái nam chủ yếu. Tôi không thấy ghê tởm. Tôi thấy xót xa. Tôi khát khao hiểu cho tới đoạn hai anh chị được là của nhau. Có còn là lần trước tiên nữa không? Với xã hội, thì không! Nhưng cùng với tôi, luôn luôn luôn! Cái màng kia chỉ thực sự là trinc huyết Khi mình trao cho những người nam nhi bản thân yêu. Nó lại làm tôi lưu giữ tới một bộ phim truyện người to tôi từng coi. Nhân đồ vật bạn nữ là 1 trong những gái bao. Cô từng khôn cùng lẳng lơ, từng làm cho kẻ thứ cha xen vào cthị xã tình của bạn khác. Nhưng tối nào sau số đông màn ân ái, cô cũng khóc. Giọt nước mắt đó tất cả xót xa không. Hết cuộc vui không tồn tại tương đối nóng của rất nhiều bờ vai, không tồn tại các cái ôm hôn dịu dàng, chỉ từ hầu như đồng tiền giá buốt nlỗi trái tlặng đã băng giá. Hạnh phúc là gồm một con trai trai nhận biết điều ấy. Ừ mà, họ bao gồm xấu xí cỡ nào, họ vẫn luôn là con fan. Tận sâu trong trái tyên chúng ta vẫn thèm khát tình yêu. Chị gái tôi đã từng có lần cười tôi: “Mày hâm rồi, xem phlặng tín đồ béo còn ngồi khóc tu tu :))” Ừ, tôi là thay đấy. Chỉ đề xuất khiến tôi vui mang đến tan nước mắt, tôi cũng hoàn toàn có thể chảy được. Tôi khóc sau khoản thời gian xem xong cảnh cảm tình đầu tiên của nam giới thiếu nữ thiết yếu, bọn họ nắm tay nhau ngủ thiếp đáp đi. Tôi hy vọng từ đây cô ấy đã chưa hẳn có tác dụng kiếp tín đồ phụ bạc ấy nữa, đang không biến thành fan đời mắng chửi nữa. Hãy là một trong cô nàng trong sạch, xứng đáng yêu và dễ thương cùng được yêu thương. Tuy rằng kia chỉ là một giấc mơ xa thẳm cùng với bọn họ trong làng mạc hội thực tại này. Và, chính vì vậy Khi tìm được mẩu truyện này, tôi mê mệt hiểu cả buổi chiều. Có đau, tất cả vui, gồm đau khổ, có hạnh phúc. Và gồm một ít mộng mơ… Người ta bảo nó SE ư, tôi thiếu tín nhiệm cùng không muốn tin. Ừ, chắc hẳn rằng là không muốn tin nhiều hơn thế nữa. Tại sao ko cơ chứ? Tôi chỉ tin vào một điều, đời không chỉ là có kiếp này… Họ sẽ chạm mặt lại nhau, họ sẽ gặp mặt lại nhau… Tại nơi kia phần lớn con người đáng buồn ấy lại là 1 gia đình… Dẫu rằng với cùng 1 đứa tôn thờ công ty nghĩa thực tại nhỏng tôi, vấn đề này là cực kỳ mâu thuẫn. Nhưng đích thực ước ao để trái tyên ổn mơ mộng một dịp. Hôm trước thần tượng tôi cũng đã nói nắm này: Con tín đồ sống bên trên đời vốn dĩ vẫn là một thể xích míc, mâu thuẫn với mọi bạn, mâu thuẫn với chính bản thân. Một fan là làn gió cất cánh giữa bầu trời to lớn. Một bạn là mây trắng lành mạnh với không nguy hiểm. Một bạn là hoa đào nở suốt cùng ngày xuân trường thọ. Một người chẳng phải là gì to con, chỉ việc là cô em gái tinch nghịch, giữ trọn chị bản thân đến định mệnh duim trời… Và họ đang yêu lại từ đầu ♥

Đã có bao nhiêu bóng bầy ông lướt tắt hơi tôi? Có lẽ nhiều. Tôi không đếm hết. Cũng chẳng đề xuất lưu giữ. Có phần đông cthị trấn, quên đi, đang xuất sắc hơn.

Vận mệnh của tớ lẽ ra đang khác. Tôi đúng ra sẽ vĩnh cửu là cành hoa đào sống yên ổn ấm vào sân vườn khuê các… Nếu không va vào gió… Nếu không có một ngày lỡ nhằm gió cuốn đi… 

Nhưng luyến nuối tiếc biến đổi được gì? Huống hồ… tôi chẳng bao giờ nuối tiếc, chẳng bao giờ ăn năn hận. Nếu có một ngày, vòng kim đồng hồ đeo tay tê xoay ngược lại… tôi chắc chắn rằng vẫn đang chọn… mặt anh. Nếu bao gồm một ngày, luân hồi đưa kiếp… tôi chắc chắn vẫn sẽ chọn… yêu thương anh. Cuộc đời tôi.

Mười sáu tuổi, tôi nkhiến thơ nhỏng phân tử sương ứ đọng đầu cành. Trong sáng sủa, giỏi nhiên không một chút vẩn đục. Tôi có vẻ rất đẹp của một loài hoa.Mười sáu tuổi, tất cả một tín đồ đàn ông phi vào đời tôi, khuấy rượu cồn mặt nước yên ắng, gieo vào lòng tôi gần như gợn sóng mơ hồ của tình yêu đầu. Tôi vẫn tin, vẫn ngây thơ cho rằng bản thân hoàn toàn có thể hóng anh trọn kiếp. Nhưng cuộc sống thỉnh thoảng không phải như ta vẫn hằng tin tưởng…

Tiền không cài đặt được tất cả, nhưng lại mua được tôi. Tôi chỉ là một trong những sản phẩm tựa như các vật dụng fan ta vẫn rao bán không tính chợ. Chẳng có giá trị con fan. Lạc Đình Phong. Người nhưng mà tôi không thể biết được những điều gì ngoài những lời đồn thổi và một chiếc tên. Tôi đang cam Chịu có tác dụng vk trên danh nghĩa của anh ấy ta, phục dịch mái ấm gia đình này, chịu tủi nhục, cho một lời ân oán thán cũng không dám thốt ra mồm. Còn anh ta, chủ yếu anh ta là bạn sẽ làm hòn đảo lộn vận mệnh, xulặng ngang định mệnh tôi. Cánh hoa đào đáng ra tinch khôi, trong sáng, sau đây bám bụi trần trần…

Anh ta mong mỏi tôi ra khỏi căn nhà này. Tôi mỉm cười. Nụ mỉm cười đắng ngắt. Rời khỏi phía trên, tôi còn biết đi đâu? Về công ty bà mẹ đẻ? Về khu vực người ta bán tôi đi ư? Phải chịu khổ trong cả quãng đời còn lại? Có hề gì. Quãng đời này của mình cũng đã khổ không ít rồi, tôi còn sợ hãi gì nữa. Bây giờ tôi mới thnóng thía được dòng câu nhưng mà bạn ta vẫn tốt nói. Ckhông còn – nhiều lúc lại là 1 trong sự giải bay.

Lạc Đình Phong vùng lên, tiến tới, quỳ xuống trước ghế tôi ngồi. Anh thay mang đôi bàn tay tôi, ngước lên quan sát, góc nhìn thiết tha. “Hứa Anh Đào, cô bao gồm yêu thương tôi không?” “Anh… nói gì?” Tôi bàng hoàng, ngó anh đăm đăm. “Hứa Anh Đào, em bao gồm yêu tôi không?” Anh tái diễn lời nói một lần nữa, lần này chắc hơn, khẩn khoản rộng. “Em… em…” Những cảm xúc rối tinh xen kẽ trong tôi. Tôi tất cả yêu thương Lạc Đình Phong không? Tôi chưa bao giờ nữa. Bất chợt vào đầu tôi lướt qua hình láng Trình Thiếu Vĩ. Bên cạnh đó lâu lắm rồi tôi không lưu giữ cho anh?

“Phong, anh hệt như cơn gió. Làm cho người ta thoải mái và dễ chịu, mà lại lại siêu cạnh tranh thâu tóm.” Tôi nói bâng quơ. Anh im re. “Còn em, tương tự cánh hoa đào. Đã lìa khỏi cành, cả đời cũng chỉ rất có thể dựa vào vào gió, cả đời chỉ có thể theo gió.” “Anh Đào, em không ân hận hận chứ?” Giọng anh nhẹ nhàng hơn gió thoảng. Tôi quay trở về, tiến mang đến sát, chuyển tay lên áp vào khuôn mặt anh.“Không lúc nào. Phong, em ko khi nào hối hận hận vị đã đi vào bên anh.”

“Anh ko bắt buộc em?” “Không bắt buộc.” “Hay anh chê em nhơ bẩn nhuốc?” “Xin em đấy, chớ bao giờ nghĩ như thế.” “Thế vì sao anh ko chạm vào em?”

*

“Tại sao? Tại sao anh lại thay đổi nlỗi thế? Em cuối cùng đang làm cho sai cthị trấn gì? Nói mang đến em với, em sẽ sửa…” “Không, em không không đúng.” Lạc Đình Phong gỡ tay tôi ra “Chỉ là anh căng thẳng rồi.”“Anh stress điều gì? Có nên vì chưng bà mẹ cùng với em tuyệt biện hộ nhau?” “Anh Đào, chớ hỏi nữa. Giải thoát mang đến anh cùng mang đến chủ yếu em đi. Cứ đọng chũm này chẳng tiếp cận đâu cả.” “Em bắt buộc đi mà lại do dự nguyên do. Hay là… anh không yêu thương em nữa? Anh… bao gồm fan không giống.” Lạc Đình Phong không nói, chỉ nhìn tôi, chấp nhận. Cái gật cực kỳ cả quyết. Tôi cảm thấy đất ttránh như sụp đổ quanh bản thân. “Nếu anh bỏ em, chắc hẳn rằng đã chẳng ai yêu cầu em nữa… Em không tồn tại ở đâu để đi cả…”

Tôi trong năm này sẽ hai mươi tứ tuổi, tuy vậy trông chỉ mới như phụ nữ mười tám.Vẻ đẹp nhất của tớ là vẻ rất đẹp dịu dàng êm ả, hiền hậu, thanh hao khiết, còn nếu không chạm với chắc hẳn rằng đang nghĩ rằng hỏng vô. Cộng thêm sóng mắt chuyển tình, môi cười cợt chúm chím, điệu bộ lơi lả, tôi toát ra một ma lực lôi cuốn mọi tín đồ bọn ông vừa thấy được. Vì sao đàn ông đến khu vực này đầy đủ tra cứu tôi? Vì sao chúng ta phần đông si mê mê tôi? Trong Lúc tôi chỉ là một nhỏ điếm? Đấy, dòng khôi lỏi, thần kì, lý tưởng nằm ở đoạn ấy. Tôi và đúng là một bé điếm, nhưng ai chú ý vào cũng suy nghĩ tôi là 1 cô gái bé nhà gia giáo, bao gồm tri thức, điệu đà khuê những. Cái vẻ dịu dàng, e lệ chúng ta tìm thấy nơi tôi, hẳn ko bao giờ các thiếu nữ xóm chơi không giống đã có được.

Tiểu Yến vẫn chỉ là một trong những thiếu nữ mười tám tuổi chưa biết đến sự đời. Tôi nghe sao mà lại thân quen thừa. Lặng lẽ vòng đeo tay bao bọc lấy cô nhỏ bé, tôi Cảm Xúc hình như sẽ bao phủ lấy bao gồm mình của khá nhiều năm về trước. Cái ngày mà lại tôi vẫn là 1 trong Hứa Anh Đào thơ ntạo, ko mảy may vướng gió hồng trần trằn.

Cô bé bỏng đáng tiếc của tôi ơi, em bị hắn ta lừa rồi. Có lẽ hắn ta đang chào bán hẳn em vào đó, dìm một khoản lớn rồi cũng đề nghị, tuy nhiên lại vẫn liên tục bắt em chuyển chi phí mang đến hắn. Em còn giữ lại gìn làm những gì nữa? Còn vị hắn mang lại bao thọ nữa? Đàn ông là nắm đấy. Một năm kia, mẹ sẽ nói cùng với tôi lũ ông siêu vô tình. Ta nên làm tin vào bao gồm phiên bản thân mình và rất nhiều tờ giấy bạc cơ thôi. Bằng con đôi mắt của một gái bao, cuộc đời cơ vẫn dễ dàng và đơn giản hơn nhiều lắm.

Tôi biết Hải Kiệt cực kỳ không giống cùng với những người bọn ông không giống. Anh không coi tôi nlỗi một nguyên tắc để vừa lòng mê mẩn mong muốn, anh đích thực coi tôi là một trong tín đồ thiếu nữ, là một trong bé bạn.Ít ra, thân muôn ndở người rất nhiều dơ dáy dơ, tanh tưởi của cảm giác sướng nhục thể, tôi đã và đang đưa ra được một ít mến thương từ bỏ fan đàn ông có hình dáng tlỗi sinc trí thức này. Có đôi khi, tôi bắt gặp trong ánh nhìn anh chú ý tôi là yêu tmùi hương sống động. Có nhiều khi, trái tyên ổn của đứa đàn bà nhubé đầy hồng trần là tôi cũng đã nháng xao động. Thế tuy vậy tôi quan trọng bởi hầu như đôi khi, rất nhiều nhoáng chốc ý muốn manh ấy nhưng thả mình. Cuộc đời này tôi đang quá gọi, chẳng có chuyện gì thuận lợi điều đó. Mỗi lúc anh có ý kể tới các cthị xã xưa, tôi rất nhiều cù tín đồ đi nhưng mà lảng tránh rất nhiều điều thắc mắc. Lâu dần, Hải Kiệt cũng nhận biết dù núm làm sao tôi cũng không thích msống lòng, cần cũng không hỏi cho nữa. Đôi dịp, tôi gạt bỏ mình chỉ là một gái bao. Tôi sẽ cứ ngỡ mình đạt được một đức ông ck nrách bao cô gái ung dung không giống. Tôi không yêu anh, thực lòng là vậy. Tôi biết điều ấy là bao gồm lỗi, nhưng trái tim tôi trsống yêu cầu cnhị lì rồi, thực sự vô cùng cạnh tranh rước lại phần đa cảm giác trong trẻo xa vời xa xưa, bao gồm cả tình thương trong số ấy.

Máu của bao dấu dao cứa gần như lần trầm mình, ngày tiết của không ít Lúc răng cắm chặt vào bờ môi không đủ can đảm thốt lên một tiếng nhức tốt lo ngại, máu của rất nhiều lần đi phá thai… Đến giờ tôi new nhận ra, từ ngày sa chân vào chỗ đây, ngày tiết của tớ vẫn rơi ngần ngừ bao nhiêu lần. Tôi lại con quay nhìn người đàn ông đã ngủ sát bên mình. Là mái ấm gia đình anh quý trọng, hay chính bản thân anh cũng coi trọng nó? Cái Điện thoại tư vấn là trinh tiết? Tôi từ hỏi, cho bao giờ? Bao giờ… new có một người bọn ông coi trọng chữ “tiết” rộng chữ “trinh” để đều giọt ngày tiết đào không rơi bởi vì vô nghĩa?

Tôi từ hỏi, gồm đề nghị số kiếp của tôi nối sát cùng với hai chữ tuyệt vọng? Lẽ làm sao đến cả một tín nhiệm cũng ko được phép an hưởng? Lẽ làm sao số đông hứa thề cơ cũng chỉ như gió phảng phất mây trôi, thuở đầu đẹp đấy, dễ chịu đấy, tuy nhiên cơ hội lướt đi không để lại một dấu vết nào? Có chăng chỉ nên gần như mòn mỏi, mong ngóng không mong muốn. Ấy vậy nhưng tôi vẫn cứ trông hy vọng. Mong một giải pháp lặng lẽ. Mỗi lần thấy một bóng dáng ai đó nhác nhỏng Âu Hải Kiệt, tôi lại hồi vỏ hộp mong muốn, nhằm rồi lại héo đi vào bế tắc. Những ao ước nhoáng chốc, phần lớn quên lãng xa cách, mọi có tương lai thề nguyền, cố kỉnh phiên nhau hòn đảo lộn, rồi từ từ nguội giá theo tháng năm. Một ngày, tôi biết tin Âu Hải Kiệt đã mang vợ. Một bạn bà xã danh giá. hộ gia đình anh giàu có danh tiếng, tất cả máu phương diện vào nghành nghề dịch vụ sale, đám hỏi còn lên cả báo chí truyền thông.


Bạn đang xem: ☺♥☺ kiếp sau anh chờ em ở đâu ☺♥☺


Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Cài Đặt Thiết Bị Kích Sóng Wifi, Hướng Dẫn Cài Đặt Kích Sóng Wifi+ & Wifi Pro


Xem thêm: Gấu Sống Ở Đâu ? Loài Động Vật Đáng Yêu Nguy Cơ Tuyệt Chủng Tìm Hiểu Về Loài Gấu


Trên tờ báo mà Tiểu Yến nỗ lực giấu tôi, gương mặt anh vẫn nlàm việc thú vui, trao nhẫn cho nàng dâu dễ thương. Tôi giận. Nhưng không giận Âu Hải Kiệt. Tôi giận chủ yếu bản thân bản thân. Sao lại đi ngớ ngẩn ngốc mà lại tin lời bọn ông nói. Rõ ràng không phải là lần đầu tiên bị gạt, ấy vậy mà tôi vẫn tiếp tục mắc bả đó thôi. Niềm tin, đậc ân, hi vọng, hứa thề… Những quan niệm cao siêu đó quả tình ko khi nào đi với một hình fan là tôi phía trên.

Tôi ko hận, ko ân oán, cũng ko trách cứ đọng. Tôi cđọng bình lặng như thế. Tôi sẽ học tập được biện pháp dập tắt ý thức cùng phục tùng định mệnh. Tôi ngoài bệnh dịch, lại càng trngơi nghỉ bắt buộc gợi tình hơn. Càng trsinh hoạt yêu cầu lơi lả men rượu, càng trsinh sống yêu cầu sóng sánh call mời, càng lẳng lơ đầy đủ ghẹo trêu ân ái. Đàn ông, chẳng đếm được gồm từng nào tín đồ chìm ngập trong đường nét sương lam đôi lông mày, vào chúm chím cánh sen môi hồng, trong xinh sắn mắt phượng đong gửi. Tôi vẫn trực thuộc nụ cười bên trên môi, loại giao diện cười nphân tử kiêu kì không vết mờ do bụi đục. Nhưng trái tlặng đang mau chóng hóa cằn khô tự lâu lắm rồi.

Tại sao? Đã quên ko được còn nghiền nhớ? Tại sao? Bao nhiêu năm vừa qua khuôn mặt cơ vẫn thực hiện tôi cơ dở hơi thân mình? Lạc Đình Phong trong kí ức đau khổ, Lạc Đình Phong trong tình thương quên khuấy, và Lạc Đình Phong trong dằng dai hầu như giấc mơ cay rát? Tại sao sau nngay sát ấy năm anh lại đứng trước phương diện tôi, chân thật và chân thực cho cố gắng này? Gương phương diện này… Đã bao nhiêu năm tôi ko nhìn thấy? Đã dày vò tôi trong từng nào mhình họa vỡ các giấc mơ? Gương mặt cả một thời đàn bà tôi bịn rịn vị cả yêu cả hận, mồm nói quên tuy nhiên thực tế lòng lại thiết yếu quên?

Lạc Đình Phong, tại vì sao sau nngay sát ấy năm… vẫn không chạm vào tôi? Khuya. Mhình họa trăng tan vỡ lơ lửng bên trên cao như niềm vui nửa miệng. Ngạo mạn cùng bất đề xuất. Nlỗi một hình ảnh thay hữu. Đêm bi thảm tênh tung thành nước. Mưa sầm sập, gào giữa những ánh chớp lập lòe. Đau và ngạt. Hận cùng yêu. Rối bời như nước mưa xiên chéo, dancing cuồng loạn xung quanh đường rải vật liệu bằng nhựa. Lạc Đình Phong vẫn nằm lạng lẽ. Tôi chẳng rõ anh có ngủ thật hay không. Còn tôi. Lần đầu tiên trường đoản cú Lúc sa chân vào địa điểm trên đây, tôi sinh sống bình thường chống với cùng một fan đàn ông nhưng mà cho dù một tua tóc của mình, anh cũng không va vào.

Cuối thuộc thì cũng chỉ bao gồm Lạc Đình Phong là fan hoàn toàn có thể tạo cho rơi nước mắt. Nước đôi mắt từ một cõi lòng đang ngừng hoạt động cùng một trái tlặng đang hóa khô cằn. Cả đời tôi, chưa khi nào thoát khỏi sự tác động của anh ý.

“Em ý muốn bảo rằng từng nào thời hạn đang trôi qua, anh trai em không lúc nào thôi nhớ về chị. Chưa một giây một phút nào…” “…kết thúc yêu chị.”

“Còn bao gồm em… Còn bao gồm em quan tâm mang lại anh… Em ko bất chấp anh…” Tôi cũng đã từng có lần ôm siết lấy anh nhưng khóc thế này. Lúc mà tình thân vừa new chớm nở. Khi nhưng mà đa số cảm xúc vén xiên vun chéo trong lòng. lúc lần trước tiên tôi biết đồng cảm cùng với nỗi nhức của người khác. Còn bây giờ, chúng tôi cảm thông sâu sắc cùng với nỗi nhức của nhau. Tình yêu, làm bạn ta day dứt, nhưng lại cũng có tác dụng tín đồ ta kết nối. Tình yêu thương, làm người ta khổ, tuy vậy cũng làm cho lòng fan hiểu rõ sâu xa hơn… Tình yêu thương của mình. Lúc anh ngước lên quan sát tôi, gương mặt đang tràn trề nước. Tôi không rõ chính là lệ của anh, giỏi là do nước mắt tôi rơi xuống. Ngay cái khoảnh khắc đôi mắt công ty chúng tôi gặp mặt nhau… Lần thứ nhất sau hầu như mon năm qua… Tôi thấy lòng bản thân bình yên… với tkhô nóng thản.

“Không buộc phải.”

“Hay anh chê em dơ dáy bẩn?”

“Xin em đấy, đừng khi nào suy nghĩ như vậy.” “Thế tại sao anh không đụng vào em?” Chúng tôi lặp lại đoạn đối thoại của đa số năm về trước. Vẫn phần lớn câu hỏi tôi thắc mắc. Vẫn đầy đủ câu vấn đáp kèm góc nhìn bất lực của anh ấy. Không có bất kể điều gì biến đổi. Tôi lại tưởng nlỗi tôi đang trsinh hoạt về là Hứa Anh Đào số đông ngày niềm hạnh phúc ấy. Thì ra, tôi trong tâm địa Lạc Đình Phong vẫn luôn được thương cảm. Tôi trong tim anh vẫn cứ là một trong những đồ gia dụng báu mà lại mang lại va cũng chỉ dám chạm dịu, sợ hãi nó bị xước xát. “Em tồn tại là cánh hoa đào tinh khiết trong tay anh.”

“Anh chỉ tiếc nuối kiếp này dường như không yêu thương em nhanh chóng hơn.” “Vậy kiếp sau? Kiếp sau anh đã lại yêu em chứ?” “Kiếp sau, anh vẫn yêu thương em tức thì lần thứ nhất, anh hứa.”

“Chị Tiểu Phụng. Có lẽ bây giờ không có bất kì ai có cách gọi khác chị như thế nữa nhỉ? Nhưng em vẫn ao ước Hotline chị bằng cái thương hiệu kia, mách nhỏ một lượt này nữa thôi. Bởi fan đang hỗ trợ em, đang bảo bọc em giữa những năm tháng qua tên là Tiểu Phụng. Cái thương hiệu ấy sẽ đính sâu trong lòng em mất rồi, cực nhọc mà lại gỡ ra thừa.” “Chị. Em biết chắc chắn chị hoặc anh ấy sẽ về đón em trốn đi. Nhưng chị ơi, bà bầu cũng đoán ra điều này. Hôm trước em vô tình nghe bà thủ thỉ với 1 ông quấn giữ manh nổi tiếng. Chỉ cần em đi, bọn họ nhất định đã dính theo được, nhất mực sẽ đập tan vị trí chị đang sinh sống và làm việc.” “Chị vừa mới tìm được hạnh phúc, Tiểu Yến không muốn chị bị mất nó vì chưng em. Em đang nợ chị quá nhiều ơn tình rồi.” “Chị Tiểu Phụng có còn nhớ? Tiểu Yến đã từng có lần nói, em còn sinh sống được mang lại ngày hôm nay là nhờ chị, sinh hoạt lại đây cũng là vì chị. Nếu ko, em đang tự liền kề thọ rồi. Có còn nhớ không?” “Giờ chị không còn ở chỗ này, Tiểu Yến ko bi hùng. Vì hạnh phúc của chị cũng là hạnh phúc của em. Em vẫn rất có thể sinh sống, vẫn có thể thnghỉ ngơi, tuy nhiên em thiếu hiểu biết nhiều lúc đã mất đi nguyên do để trường thọ thì còn phải làm cho hầu hết cthị xã ấy có tác dụng gì? Nó quá nhàm chán cùng vô nghĩa. Em hy vọng được giải bay.” “Việc em ra đi, không hẳn lỗi của chị ý, thế cho nên chớ trường đoản cú dằn lặt vặt phiên bản thân bản thân, em vẫn bi thảm lắm đấy.” “Chị, kiếp này em nợ chị ơn tình, em còn không trả hết. Nếu còn có kiếp sau, Tiểu Yến mong mỏi sẽ được thiết kế em gái ruột, béo lên cùng chị. Đến khi ấy, em vẫn báo bổ mang lại chị tròn đầy.” “Cảm ơn chị rất nhiều ngày hôm qua đã ở mặt em. Tiểu Yến yêu chị, vĩnh cửu yêu chị… Chị Tiểu Phụng của em…” Tiểu Yến, cô bé nhỏ tuổi đáng buồn của tôi… Thôi thì xin đành hứa em sống kiếp sau…

Tiểu Yến vẫn tồn tại là một cô nàng ttốt. Cuộc đời cô ấy vẫn còn đấy cực kỳ dài. Tương lai vẫn còn có thể trải rộng lớn.Lạ lắm, kỳ lạ lắm. Ông ttách hay bất công điều này. Nghiệt duyên tuyệt thiện tại duim, fan xấu xuất xắc người giỏi, ông hình như cũng chẳng sáng tỏ được. Cứ đọng trao hung ác vào những kiếp tội nghiệp. Tiểu Yến đã nên Chịu không ít khổ cực, Lúc tuổi đời còn vô cùng trẻ. Tại sao vẫn cứ buộc phải bức cô ấy vào đường cùng? Phú nữ… Những gái bao… Những kiếp nổi trôi… Lẽ làm sao làng hội này không có địa điểm mang đến Cửa Hàng chúng tôi một niềm hạnh phúc trọn vẹn?

Tôi biết anh nuối tiếc tôi của thời trước. Tôi cũng tiếc nuối nhớ anh của khi đó. Thế tuy thế luyến tiếc nuối ngay từ đầu vốn không đổi khác được gì. Huống hồ Cửa Hàng chúng tôi bởi nhau mà lại chuyển đổi, vậy có gì để cơ mà nên tiếc? Tình yêu thương làm họ ck chất rất nhiều dấu thương thơm. Nhưng chẳng bắt buộc bạn không giống vẫn nói, vì yêu dù là bị tiêu diệt cũng chẳng sao. Vậy hồ hết vệt thương thơm thì có đáng gì, xuất xắc nên được gọi là bằng chứng dám hy sinh vày nhau new đúng. Chúng tôi ôm nhau, lệ hòa thuộc lệ. Tôi biết sau đây có lẽ rằng không chỉ nước đôi mắt, cơ mà cả ngày tiết cũng trở nên hòa cùng cả nhà. Có hề gì, vì niềm hạnh phúc vốn không chỉ là yên bình đàng hoàng sinh sống. Hạnh phúc là lúc ở bên nhau dù trong bão giông vẫn Cảm Xúc ta trực thuộc về nhau. Đó bắt đầu là hạnh phúc thực thụ.

“Anh sẽ không làm việc này nữa. Anh mong bao gồm cuộc sống thường ngày bình thường?” “Tự do rồi, bọn chúng mình sẽ rời khỏi vị trí này, sinh sống một cuộc đời bình thường. Mình sẽ có được đa số đứa con, nuôi dạy dỗ bọn chúng béo khôn, ngoan ngoãn, rồi hạnh phúc với mọi người trong nhà cho già.” “Tiểu Đào Đào, anh yêu thương em. Tiểu Đào Đào, rước anh nhé.” “Anh này, đùa gì thế? Em không phải đang là vợ anh sao?” “Tiểu Đào Đào, em vẫn Chịu đựng khổ những. Anh dù siêu yêu tuy thế chưa bao giờ nói ra tía chữ tê, chưa lúc nào đến em một đám cưới thong dong, không bao giờ để em mặc đầm cưới dễ thương cơ mà lẽ ra từng thiếu nữ đầy đủ đề nghị tất cả một đợt vào đời.” “Tiểu Đào Đào, giờ anh cầu hôn em. Em gật đầu đồng ý đem anh nhé?” “Em đồng ý… đồng ý… đồng ý…”

Hạnh phúc, không khái niệm được, tuy nhiên đúng là phía trên rồi. 

“Em có ăn năn hận không?” “Mãi mãi cũng ko ân hận hận.” “Em có phẫn nộ anh không?” “phần lớn năm ngoái, ví như anh không ra đi, ba sẽ không còn gả em mang đến bên anh ấy. Nhiều năm trước, trường hợp anh không chào bán em vào nơi kia, có lẽ rằng dài lâu em cũng quan trọng gặp lại Lạc Đình Phong. Em hàm ơn anh.”

“Tiểu Đào Đào… Anh bao gồm nghe bạn ta nói… Rằng… fan bị tiêu diệt đi… vẫn cần uống canh Mạnh Bà… đang đề xuất quên…” “Qua cầu Nại Hà… Anh nhất quyết sẽ không uống canh Mạnh Bà… Để kiếp sau… vẫn nhớ… kiếp sau đã lại đi tìm…” Tôi òa lên nức nsinh sống, đưa tay lên tra cứu song má, kiếm tìm gương mặt, tìm bờ vai anh. Không mong. Không mong. Tôi không đề nghị kiếp sau. Kiếp này anh còn chưa vẹn thuộc tôi lời hứa. “À… nhưng lại nếu lỡ… anh không đủ khôn khéo… vẫn bị ép buộc phải quên… Thì… thì kiếp sau… một mực vẫn đang tìm được em… Nhất định… đang yêu em… tức thì trước tiên tiên… Anh hứa…” “Đừng… Xin đừng vứt em… Phong, em cần có anh. Đừng nói kiếp sau, kiếp trước. Chẳng đề nghị anh sẽ nói… Tự bởi vì rồi, bọn chúng bản thân vẫn xa lánh khu vực này, sinh sống một cuộc đời thông thường. Mình sẽ sở hữu các đứa con, nuôi dạy dỗ bọn chúng to khôn, ngoan ngoãn, rồi niềm hạnh phúc cùng mọi người trong nhà mang lại già… Chẳng buộc phải anh sẽ bảo nỗ lực tốt sao?” “Phong, ngóng anh lành rồi, chúng mình sẽ xa khu vực này, đã sinh sống thật hạnh phúc…” “Ừ… chờ anh lành rồi…” Gió hôn lên hầu hết cánh đào cất cánh tung vào buổi hoàng hôn. Hoa cất cánh, nhuộm cả khung trời, mơn man chúng tôi, bên anh, như khóc, như than, nlỗi ai vãn. “Tiểu Đào Đào… Hát… Anh ước ao nghe… em hát…” Lạc Đình Phong khẽ cầm cố đem tay tôi, thều thào. Tôi gấp vã quệt nước đôi mắt, cúi cong người xuống khuôn mặt anh, thấy đôi mắt anh đục dần, tyên quặn lại. “Được. Em hát. Em hát. Anh buộc phải hứa hẹn ko được ngủ thân chừng. Phải hứa nghe em hát đến cuối cùng. Được không?…” “Ừ… Anh hứa…” “Hoa đào theo gió bay liên miên Lạc về vùng mộng Hoa đào nhuộm đỏ cả ttách xanh lè Ai nhớ… ai quên… ai mãi ngóng chờ…”

“Chị dâu… Khả Vân biết chị dâu siêu quý đồ dùng này… Thđọng lỗi cho em, cách đây không lâu em vẫn một lần nghe trộm nó…” “Chị còn nhớ… Cách nay đã lâu em từng nói hận chị… Thực ra ko phải… chỉ cần em ghen ganh cùng với chị… Chị xinh tươi, khí hóa học, lại giành được tình thân vừa đủ của anh ý Phong… Thật là hầu như điều em mộng mị new có…” “Em thiệt ái mộ ước mơ của chị ấy Tiểu Yến… Kiếp sau… Nếu còn có kiếp sau… Khả Vân có muốn được nhỏng chị ấy… Vẫn mong có tác dụng em gái của anh ý Phong… Vẫn hy vọng được Call chị… nhị tiếng… chị dâu… chị dâu… chị… dâu…”

Tôi ngước lên chầu trời, quan sát hầu như các mây trắng lỏng lẻo trôi.

Khả Vân, kiếp sau hy vọng em đang là nhiều mây White an ninh. Không phải long đong, không phải trôi nổi bất định nữa. 

“Tiểu Yến, Khả Vân, Phong… Anh Đào xin hứa hẹn chạm chán lại đầy đủ người… ở một trái đất không giống, xuất sắc đẹp hơn khu vực này…”

*

“Mình thương hiệu là Phong Quảng Thiên. Còn bạn?” Tóc dài đỏ mặt, gửi tay nạm rước bàn tay của chàng trai, thanh thanh đáp lời. “Tên bản thân là Đào Trường Xuân.” Nụ cười cợt trên gương mặt cô nàng tên Phong An Vân, chưa lúc nào rực sáng đến nỗ lực. Đằng sau quầy mặt hàng, tóc búi Đào Phi Yến cũng phòng tay mỉm cười đống ý. Hoa đào cất cánh nhuộm trời, theo gió phiêu du. Cả đất ttách trong sạch tinc khôi, nhỏng luân chuyển đi trong lời chúc phúc. “Kiếp sau, anh đang yêu thương em ngay lần đầu tiên, anh hứa hẹn.”


Chuyên mục: kiến thức